noiniemnguoiphunu.com

Chả chìa

Để có chả chìa thơm ngon, khâu quan trọng là chế biến nguyên liệu, trong đó cái làm nên hương vị riêng của chả chìa chính là cá mực khô, mía, bên cạnh thịt nạc.

Một dẻ mía chẻ nhỏ bằng ngón tay, chia làm hai phần: Phần trên là chả gồm thịt lợn nạc xay nhuyễn với mực khô, đậm đà hương vị. Phần dưới để ngỏ, tạo ra cái cầm tay. Đó là chả chìa, một món ăn đặc sắc của người Hải Phòng.

Để có chả chìa thơm ngon, khâu quan trọng là chế biến nguyên liệu, trong đó cái làm nên hương vị riêng của chả chìa chính là cá mực khô, mía, bên cạnh thịt nạc. Mực khô phải chọn những con vừa phải, mình dày, sau đó được cắt nhỏ, trộn sao cho dẻo quánh với thịt xay và thấm đượm hương vị như: tiêu bắc, nấm hương, mộc nhĩ, xúp… Mía mua từng cây, chọn cây đẹp về dóc sạch vỏ và chẻ đều thành dẻ. Việc chẻ mía cũng phải nhịp nhàng, khéo léo và lúc pha chế nguyên liệu để sao cho khi dùng, tay phết lên đầu những dẻ mía, chả sống vẫn còn ấm nóng, tươi hồng và có độ bám chặt. Khi phết xong, chả dược xếp vào những chiếc mâm đục nhiều lỗ, đem đặt vào nồi hấp. Khi lấy chả, lửa lò vừa phải, nước trong nồi phải bốc hơi đều, làm chả chín tới. Đun qua lửa để hơi nước bốc lên làm chín những dẻ mía, làm mía mềm và vị ngọt sẽ thấm vào chả làm chả đượm vị ngọt. Cộng với hương thơm của tiêu bắc, nấm hương, mộc nhĩ bốc lên ngạt ngào. Chả chín tới đem dỡ ra không có cái nào vỡ nát. Để nguội, ta xếp vào túi ni lông. Chả lúc này đem cùng của chả chìa là trước lúc ăn, ta chao qua mỡ đang sôi chừng vài phút, làm chả nóng và vàng rộm. Khi đưa lên miệng cắn, chả “ấm chân răng” có độ mềm của thịt nạc, độ dai của mực khô, hương vị thơm ngon của gia vị, làm ta thấy ngon miệng.

Ăn chả chìa tùy theo sở thích của từng người để kèm với gia vị ngoài. Chả được chấm với mắm dấm ớt, tỏi và ăn kèm với rau sống. Thú nhất là dẻ mía vừa làm “ly nước ngọt” khi dùng răng làm giập đều để đón cái chả thứ hai, thứ ba và… nhưng cũng vừa là món "lát xê" cho những ai kết thúc miếng chả cuối cùng.

Ăn chả chìa trong ngày lễ, tết, cưới xin, đình đám là món ăn thanh tao, thanh lịch và đậm đà hương vị quê hương.

Căn đồng

Bẵng đi hơn hai chục năm, khi cô bác sĩ trẻ phơi phới ngày ấy đã bước vào tuổi “đầu bốn đuôi chót chét”, N bỗng thay đổi hẳn.

- Em có căn anh ạ. Mẫu giao việc, em phải theo mẫu.

N nói một thôi một hồi về căn số hầu hạ mẫu cùa mình. Tuy chẳng hiểu gì nhưng tôi cũng ậm ừ cho có chuyện. Không ngờ được mấy hôm chồng N đùng đùng đến nhà tôi:        

- Ông còn khuyên con mẹ nhà tôi đồng cốt phải không?

Chựa kịp định thần tôi đã phải nghe ngay sang phần luận tội:

- Từ khi khá khẩm một tí, con mẹ nhà tôi xin về hưu sớm. Lúc đầu thấy vợ rỗi rãi sinh buồn, tôi có khuyến khích đi đền, đi chùa cho vui, lại đỡ sinh chuyên ghen tuông vớ vẩn. Nào ngờ từ mấy năm nay, nó đi bạt vía quanh năm, nay Thái Nguyên, mai Thanh Hóa rồi còn mua cả vé du lịch đi Trung Quốc, Thái Lan hầu lễ nữa. Lời lãi buôn bán ném vào đổ lễ, quần áo lễ, đãi đằng cả mấy mụ bạn đồng cốt. Toàn một đám rửng mỡ, thế mà ông còn phụ họa.

Tôi liên trình ra một bộ mặt đưa đám:

- Quả là tôi không ngờ đến cái nông nỗi ấy. Bỏ chồng, bỏ con ờ nhà quanh năm, con mẹ N nhà ông tệ thật. Tôi sẽ đến bảo nó...

Nghe đến đấy, ông bạn quí giãy nảy:

- Ấy chớ! Đây nói cho ông biết đấy thôi. Nó mà ru rú ở nhà thì cũng rách việc. Mình còn bạn bè, công kia việc nọ, vắng nhà suốt ngày, chịu thế nào được sự kiểm soát của vợ. Này ông biết không, hầu đồng cũng giống như văn nghệ nghiệp dư ấy mà, vui phết. Chỉ có điều tiêu pha in ít thôi.

Báo GĐ&XH số 16 (65)/2000 – Vũ Duy
28/04/2016 , Báo GĐ&XH số 16 (65)/2000 – Bùi Sĩ Căn

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *